|
Tuần qua lượng bệnh nhân nội ngoại trú là 750/800 ở mức độ bình ổn. Do đời sống kinh tế xã hội đã khá hơn nên đòi hỏi về chất lượng cũng như chi phí điều trị ngày càng cao. Hội thảo về chi phí BHYT cho các dịch vụ kỹ thuật cao ngày 19/11/2011 vừa qua đã mang lại nhiều thông tin đáng suy nghĩ. BHYT sẽ tăng chi hàng năm từ 25 – 30%, có bệnh nhân chi phí hết 1 tỷ đồng. Một số thuốc đắt tiền như Mapthera, Herceptine 30 – 40 triệu đồng tiêm 1 lần vào tĩnh mạch. Những chi phí như chẩn đoán bằng CT Spect, điều trị bằng dao gamma, ghép tủy, ghép nội tạng… là những phương pháp cao cấp tốn tiền. Cả bệnh nhân và cả các thầy thuốc dường như cuốn theo kỹ thuật cao, ngay cả ở Nhật và ở Mỹ kinh phí bảo hiểm không thể chịu đựng nổi. Đối với Việt Nam một số trường hợp đó là “Con nhà lính, tính nhà quan”. Một số không ít bệnh nhân được lái sang các bệnh viện tư và ra nước ngoài điều trị. Những gia đình trung lưu không cẩn thận mắc phải bẫy nghèo. Trong khi đó những sơ suất nhỏ ở bệnh viện công lại khó được chấp nhận và không dễ tha thứ. Một câu chuyện nhỏ của Khoa Khám bệnh Bệnh viện E vào sáng thứ 3 ngày 15/11/2011 vừa qua: Do thiếu hiểu biết một điều dưỡng đã viết thông báo tạm ngừng phát số để đi viếng đám tang bác sĩ Lan. Sơ suất bảng thông báo chỉ trưng ra 15 phút đã có 4 – 5 tờ báo túm được, suy diễn và nâng nhiều quan điểm. Bác sĩ Hương trưởng khoa vội vàng cáo lỗi nhưng đã muộn, đành kiểm điểm cô y tá rút kinh nghiệm cho những lần khác. Bài học là tại các khoa phòng chỉ những người có trách nhiệm mới được phát ngôn qua lời nói và chữ viết. Phải luôn luôn thận trọng với các thông báo cho khách hàng: “Sai một ly đi một dặm”. Bệnh viện E chuẩn bị mở hai lớp tập huấn chuyên môn cho tỉnh Bắc Cạn và Hưng Yên. Chương trình đã lên khung, cần thiết phải bổ sung cho hoàn thiện. Các lớp quản lý chất lượng bệnh viện, lớp học các phương pháp nghiên cứu khoa học cũng sắp kết thúc. Yêu cầu các lớp học là được tổ chức ở trình độ 3 - 4 sao, không thể qua quýt, bôi bác cho xong chuyện. Căn bệnh ngành giáo dục hiện nay là đang mất phương hướng, không dung hòa được hai thái cực. Một bên thái cực là bao cấp, nhân đạo, giá rẻ, khai thác thầy cô đến hết cả kiên nhẫn, hậu quả là chất lượng thấp. Một bên thái cực là thị trường hóa quá cao, gửi con sang Anh, Mỹ học, học ở trường quốc tế, học phí quá cao, thu nhập giáo viên ở mức khủng. Giáo dục trong ngành y tế cũng không thể khác được. Do đặc thù đào tạo của ngành y dài hạn, vất vả, chi phí cao, nên hầu như con em không dám học y ở các nước tư bản từ 9 – 12 năm. Đào tạo chuyên ngành y được coi là phương pháp giáo dục rất điển hình qua nhiều tầng lớp bằng cấp khác nhau. Những sách dạy quản lý và lãnh đạo của trường Harvard đã khẳng định vậy và lấy làm chuẩn mẫu. Các bác sĩ trưởng có kinh nghiệm phải dạy học trò từ việc khám bệnh chuẩn mực, đi buồng, hội chẩn, báo cáo bệnh án, lý luận chẩn đoán và điều trị, ứng xử, giảng dạy sao cho có hiệu quả nhất. Nghề y là nghề không học không thể hành nghề được vì có quá nhiều bí quyết, kỹ thuật. Giảng dạy y học cũng mang đặc thù của nghề giáo là giáo dục đa dạng và phong phú, ông 70 học ông 71, “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Nhân ngày 20/11 nhắc lại quan điểm là: Người thầy cần nhân cách, kiến thức và kỹ năng, đó là cái kiềng ba chân để có được chất lượng trong đào tạo. Bệnh viện E cần thận trọng khi lập kế hoạch đào tạo cho các chương trình mang tính chủ động. Chúng ta không thể mời quá nhiều các chuyên gia cao cấp, dạy giỏi nhưng cũng không thể để những người chưa xứng tầm đứng lớp. Để hướng ứng thực hiện phong trào giao tiếp ứng xử văn minh trong bệnh viện, Bệnh viện E dự định sẽ đơn giản hóa thành một quy chế bệnh viện 6 không: 1) Không cửa quyền, thờ ơ, thiếu trách nhiệm với bệnh nhân và thân nhân người bệnh; 2) Không gợi ý ăn uống, biếu xén trong khi điều trị; 3) Không bán thuốc, vật tư y tế và thu tiền trái phép của bệnh nhân, người nhà bệnh nhân dưới bất kỳ hình thức nào; 4) Không hút thuốc, uống rượu trong buồng bệnh, trong khoa phòng; 5) Không cười đùa, làm việc riêng, nấu ăn trong giờ làm việc; 6) Không phát ngôn bừa bãi, ứng xử thiếu văn hóa, không phù hợp với tác phong của người thầy thuốc./.
PGS.TS. Đoàn Hữu Nghị |